Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Không nên “cự tuyệt” hình thức khiếu nại đông người

(Dân trí) - Nhiều đại biểu cho rằng, không nên cự tuyệt khiếu nại đông người, bởi dù không chấp nhận thì thực tế vẫn đang tồn tại hình thức khiếu nại này. Do đó, phương án tối ưu là phải “đối mặt” với khiếu nại đông người.
Những vấn đề này đã được đặt ra trong buổi thảo luận tại tổ của các đại biểu Quốc hội về dự án Luật Khiếu nại đông người, sáng 29/10.
Đề cập thực trạng giải quyết khiếu nại hiện nay, đại biểu Dương Hiền (Lạng Sơn) nhận xét : “Các lãnh đạo đi tiếp dân, giải quyết khiếu nại khổ lắm!”. Theo ông Hiền, có những lần lãnh đạo đi giải quyết khiếu nại về mất ăn, mất ngủ, cáu gắt với vợ con. Sở dĩ như vậy vì trong quá trình giải quyết, một số người khiếu nại do không kiềm chế được đã có những ngôn ngữ, hành xử thái quá, thậm chí mắng nhiếc, lăng mạ những người đứng ra giải quyết.
Từng làm Phó Chủ tịch tỉnh “chuyên trách” về giải quyết khiếu nại, tố cáo, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội, ông Ksor Phước, rất chia sẻ với đại biểu Dương Hiền, bởi qua những lần tiếp xúc giải quyết khiếu nại ông không ít lần chứng kiến bà con do bức xúc đã “lạm dụng” ngôn ngữ chửi bới. Thậm chí, thực tế trong giải quyết khiếu nại đã từng có trường hợp xảy ra xung đột, trong khi cơ quan công an ở xa, gọi được đến thì đã muộn.
Từ thực tế trên, ông Ksor Phước đề nghị quy định rõ trong luật về việc đảm bảo trật tự, văn hóa tại nơi tiếp xúc công dân. Thêm nữa, cần quy định cụ thể về địa chỉ tiếp công dân để tránh việc mỗi tỉnh ứng biến theo cách riêng.
Về vấn đề xử lý những người quá khích, đại biểu Dương Hiền đề nghị, trong một số trường hợp phải truy cứu trách nhiệm hình sự. Theo ông Hiền, không thể chấp nhận việc người khiếu nại đến nơi giải quyết khiếu nại chửi mắng tục tĩu, nhảy lên bàn ghế…  
Ông Ksor Phước (phải) đề nghị đưa vào luật vấn đề giải quyết khiếu nại đông người (Ảnh: Việt Hưng)
Chuyển sang vấn đề khiếu nại đông người, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước cho rằng, việc này không còn là cá biệt mà đã diễn ra khắp nơi. Theo ông Ksor Phước dù có không chấp nhận khiếu nại đông người thì thực tế vẫn đang diễn ra như vậy.
“Luật nên đối mặt với khiếu nại đông người. Ta tránh khiếu nại đông người là muốn thuận lợi cho các cơ quan nhà nước, nhưng nhà nước là vì dân”, ông Ksor Phước phân tích.
Theo ông Ksor Phước cần ghi rõ trong luật, nếu có khiếu nại đông người phải có các bước giải quyết như thế nào. Ông gợi ý, cơ quan giải quyết khiếu nại có thể mời một số người đại diện đến làm việc.
Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) cũng cho rằng “chẳng có lý do gì để cự tuyệt khiếu nại đông người”. Theo ông Thuyết, nếu không thụ lý đơn tập thể về một việc liên quan đến nhiều người, mỗi người sẽ nộp một đơn, việc giải quyết sẽ cồng kềnh, khó khăn. Lấy dẫn chứng từ lá đơn kiến nghị về bô xít với 2.000 chữ ký, nếu không giải quyết, mỗi người làm một đơn sẽ làm công việc của người có trách nhiệm trở nên phức tạp.
Ông Thuyết đề xuất, trong luật nên quy định, khiếu nại từ 10 người trở lên, cần cử người đại diện đứng ra làm việc với cơ quan giải quyết.
Chuyển sang vấn đề tổng thể của dự thảo luật, đại biểu Thuyết cho rằng, những quy định được soạn thảo chỉ giải quyết khiếu nại hành chính, không giải quyết được khiếu nại tổ chức sự nghiệp, khiếu nại doanh nghiệp. Theo ông Thuyết, nếu phải làm thêm các luật để giải quyết các vấn đề này sẽ rất… mệt.
Chưa hết, theo ông Thuyết, các quy định trong dự thảo luật cũng còn lủng củng, không rõ ai đứng ra giải quyết. “Luật phải kỹ hơn, không chung chung như hiện nay”, ông Thuyết đề nghị.
Quay trở lại thực trạng giải quyết khiếu nại hiện nay, đại biểu Nguyễn Minh Thuyết cho rằng, thực tế đang “vấp” nhiều khó khăn. Rất nhiều trường hợp người khiếu nại không bằng lòng với cách giải quyết đã đứng ra kiện người giải quyết.
Ông Thuyết dẫn chứng, mới đây lãnh đạo Quốc hội giao cho UB Kinh tế của Quốc hội giải quyết một vụ việc, nhưng một Phó Chủ nhiệm của UB này đã bị kiện sau khi giải quyết. Quốc hội tiếp tục giao vụ việc cho một Trưởng ban của Quốc hội và người này lại... bị kiện.

Việt Nam đã từng từ chối khai thác bô xít Tây Nguyên

(Dân trí) - “Việt Nam đã từng từ chối khai thác bô xít Tây Nguyên vì sợ phải trả giá về môi trường. Trên thế giới hiện cũng chưa có biện pháp nào khắc phục được những tai họa từ hóa chất do khai thác bô xít gây ra…”, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho biết.
 >>  Dự án bô xít đang được đẩy nhanh tiến độ…
 >>  "Tôi muốn Quốc hội ra nghị quyết mới về bô xít"
 >>  Về kiến nghị dừng các dự án Bô xít ở Tây Nguyên...
Là môt trong những nhân vật ký kiến nghị gửi tới các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước xung quanh vấn đề khai thác bô xít, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan đã có cuộc trao đổi với phóng viên báo Dân trí. Bà cho biết:
Từ năm ngoái, khi dự án bô xít được đưa ra để chuẩn bị phê chuẩn tôi đã không đồng tình. Chúng ta đang khai thác tài nguyên một cách quá lãng phí. Đây cũng chính là vấn đề đã được các nhà khoa học cả trong nước và trên thế giới khẳng định có ảnh hưởng dữ dội tới môi trường sống.
Khi sự cố bùn đỏ ở Hungary xảy ra, nó lại khiến những người trước đây đã không đồng tình với dự án này dấy thêm mối lo. Năm ngoái, mối lo chỉ dựa trên những cảm nhận những tính toán nghiên cứu, nhưng bây giờ đã có bằng chứng thực tế.
Và năm nay nó có một sự trùng lặp khi dự án đang được triển khai không chỉ là sự cố bùn đỏ mà đồng thời còn xảy ra lũ lụt miền Trung. Nguyên nhân từ tình trạng lũ lụt do thiên tai cũng có nhưng cũng có cả nguyên nhân từ việc khai thác tài nguyên ko hợp lý.
Bà Phạm Chi Lan
Dưới con mắt của một nhà kinh tế, bà đánh giá như thế nào về dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên?
Nhiều người thừa nhận, vào khoảng năm 1976, 1977, sau giải phóng miền Nam, đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh và muốn tận dụng mọi nguồn vốn có thể để vực dậy nền kinh tế.
Lúc đó, Liên xô cũ và Hungary cũng đã được chúng ta mời vào xem xét khả năng khai thác bô xít Tây Nguyên. Đây là hai nước có nền công nghiệp nhôm phát triển rất mạnh trên thế giới.
Sau khi thăm dò cẩn thận, họ đều đưa ra lời khuyên là không nên khai thác với lý do chính là hiệu quả kinh tế không cao và ảnh hưởng môi trường, trong đó họ có tính đến giá điện. Vì Việt nam không có điện giá thấp như Liên xô dùng thủy điện nên rất khó có thể chế biến được nhôm vì chi phí rất đắt.
Đáng chú ý, họ cũng đã cảnh báo, Tây Nguyên ở vùng cao, nếu bùn đỏ tràn xuống thì không những Tây Nguyên mà hàng loạt khu vực ở vùng trũng thấp bị ảnh hưởng. Bởi vậy, dù kinh tế rất khó khăn nhưng lúc đó ta cũng đã nghe theo họ.
Chính vì thế, tôi cảm thấy tiếc là lúc chúng ta đang cần tiền nhất mà cũng không chấp nhận trả giá cho môi trường, vậy mà khi thuận lợi như hiện nay thì lại “gật đầu”.
Bất kể một người làm kinh tế nào cũng đều cần phải biết là chi phí cơ hội đã cho thấy, nếu cùng một khoản tiền thì cần làm cái gì có hiệu quả kinh tế cao nhất.
Nhưng số tiền đã đầu tư 400 triệu USD cho dự án là không phải nhỏ. Và người làm kinh tế thì cũng cần phải tính toán…?
Trong văn thư gửi các lãnh đạo cấp cao nhất Đảng, Nhà nước, chúng tôi cũng chỉ kiến nghị dừng lại để xem xét tất cả các vấn đề, đánh giá một cách cẩn trọng hơn hoặc có thêm những biện pháp cần thiết chứ chúng tôi không bác bỏ dự án đó.
Bởi vậy, khoan hãy nói đã đầu tư 400 triệu USD sẽ thành lãng phí. Cũng không ai muốn số tiền đó trở thành “đống sắt vụn”. Nhưng nếu triển khai dự án mà không tính toán kỹ thì khi rủi ro xảy ra nó sẽ lớn hơn gấp nhiều lần, thậm chí có những không thể tính được bằng tiền.
Mà tôi được biết, với trình độ công nghệ của thế giới thì cho tới thời điểm hiện nay chưa có biện pháp nào có thể khắc phục được những tai họa từ hóa chất có trong chất thải do khai thác bôxit gây ra.
 

Một hồ chứa bùn đỏ ở Ấn Độ từ khai thác bô xít (ảnh: redmud.org)
Bà nghĩ sao khi một lãnh đạo Bộ Công thương cho biết đang đẩy nhanh tiến độ của dự án để tạo ra lợi nhuận cho Tây Nguyên?
Tôi cho là họ nên có những phản ứng tốt hơn là như vậy. Nếu như họ vẫn tin tưởng việc này là hoàn toàn đúng thì hãy công bố rộng rãi cho xã hội một cách cụ thể các con số về chi phí, giá thành, lợi nhuận, rủi ro về thị trường, giá cả biến động, khách hàng mua không nhiều…, đặc biệt là rủi ro về thiên tai thì sẽ chống đỡ như thế nào.
Và tôi nghĩ rằng, những người công bố thông tin đó sẽ phải chịu trách nhiệm với lời nói của chính mình trước lịch sử và sự sinh tồn của các thế hệ sau này.
Tôi biết là Bộ Công Thương cũng đã giao cho TKV phải xem xét lại và TKV cũng nói là sẽ cử đoàn đi Hungary để khảo sát nhưng tất cả đều đang trong quá trình chuẩn bị. Bởi vậy, lời tuyên bố của như trên rất dễ khiến dư luận hiểu theo nghĩa không tích cực…
Tôi rất mong một lần nữa các cơ quan ban ngành và Chính phủ bình tĩnh xem xét lại. Nếu thấy có gì đó chưa thực chắc chắn thì đây cũng chính là cơ hội tốt để chúng ta dừng lại bởi đã có được một sự đồng cảm lớn trong người dân, các nhà tri thức.
Như khảo sát của Dân trí, có tới 93% đồng tình với kiến nghị dừng và chỉ có 6% đồng tình với ý kiến của Bộ TNMT mà thôi!
Xin cảm ơn bà!
Lan Hương

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Và con tim đã vui trở lại.....

01-11-2010


Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết xứng đáng là đại biểu đại diện cho người dân Việt Nam. Chúng tôi kính trọng và ngưỡng mộ ông. Xin được bày tỏ lòng khâm phục và chân thành cảm ơn GS đã thay mặt nhân dân nói ra được những mong muốn, nguyện vọng cũng như những bức xúc của toàn dân. Đất nước VN vẫn còn rất nhiều người có tâm, có trí và có tài như GS. Hãy để những con người như thế lãnh đạo, dẫn dắt đưa nước VN đi đến phồn vinh, "sánh vai với các cường quốc năm châu" như Bác Hồ đã nói!



PHÁT BIỂU VỀ TÌNH HÌNH KINH TẾ - XÃ HỘI

TẠI QUỐC HỘI SÁNG NGÀY 1 - 11 - 2010

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
____________
Hà Nội, ngày 1 tháng 11 năm 2010

Kính gửi Uỷ ban Thường vụ Quốc hội

Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Tôi là Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu Quốc hội khoá XII, Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Lạng Sơn, xin gửi đến các vị Uỷ viên Uỷ ban Thường vụ Quốc hội lời chào trân trọng, kính đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội xem xét kiến nghị trình bày dưới đây.

Theo báo cáo của Chính phủ, năm 2010 này, nước ta đã đạt 16/21 chỉ tiêu mà Quốc hội đề ra. Cũng như đông đảo người dân, tôi rất hân hoan trước tin vui này và hết sức trân trọng những kết quả đã đạt được.

Tuy nhiên, tôi cũng vô cùng lo lắng trước những khuyết điểm nghiêm trọng trong điều hành nền kinh tế mà báo cáo của Chính phủ phân tích chưa sâu, chưa đủ cụ thể và nghiêm khắc.

Trong khuôn khổ kiến nghị này, tôi chỉ tập trung nói về vụ Tập đoàn Công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam (Vinashin) sụp đổ, trút lên vai đồng bào món nợ khổng lồ không dưới 100.000 tỷ đồng, món nợ mà một tỉnh thu nhập cỡ 1000 tỷ đồng / năm phải làm quần quật, không mua sắm, ăn uống, may mặc gì suốt một thế kỷ mới trả nổi. Sai phạm trong chỉ đạo, điều hành thì đã rõ. Nhưng có một câu hỏi đến nay vẫn chưa có câu trả lời là: “Ngoài lãnh đạo Vinashin, còn những ai phải chịu trách nhiệm về những sai phạm này?”.

Báo cáo của Chính phủ cho biết “Chính phủ có trách nhiệm” và “đã nghiêm túc kiểm điểm”. Nhưng cụ thể như thế nào? Theo tôi hiểu, trong trường hợp này, các thành viên Chính phủ có liên quan phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội, cơ quan đại diện nhân dân cả nước bầu ra mình; không thể chỉ nhận khuyết điểm một cách chung chung và tuyên bố đã kiểm điểm nội bộ là rũ xong trách nhiệm.

Vụ việc này nhắc tôi nhớ đến vụ án Lã Thị Kim Oanh ở Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cách đây hơn 6 năm. Vì nuông chiều, luôn áp dụng những “siêu cơ chế” cho công ty của Lã Thị Kim Oanh, dẫn đến thất thoát trên 100 tỷ đồng mà một vị Bộ trưởng đang rất được lòng dân, được lòng đại biểu Quốc hội đã phải từ chức và hai vị Thứ trưởng phải ra trước vành móng ngựa.

Vinashin là một kiểu Lã Thị Kim Oanh phóng đại cỡ 1000 lần. Thẩm tra báo cáo của Chính phủ về công tác phòng chống tham nhũng năm nay, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội đã nhận định "có dấu hiệu bao che cho những sai trái, vi phạm pháp luật của Vinashin, làm thiệt hại lớn đến tiền và tài sản nhà nước". Nhưng ai bao che, bao che thế nào, vì nguyên nhân gì, nhằm mục đích gì và phải chịu trách nhiệm thế nào thì Ủy ban Tư pháp chưa có điều kiện kết luận. Thế mà Quốc hội không làm rõ được điều này thì không hoàn thành nhiệm vụ trước Đảng, trước dân.

Vì vậy, căn cứ Hiến pháp và Luật Tổ chức Quốc hội, tôi trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội tổ chức để Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này, trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan.

Để tạo điều kiện cho công tác điều tra của Uỷ ban lâm thời, tôi đề nghị Quốc hội tạm đình chỉ chức vụ của các vị cần được điều tra.

Thưa các vị Uỷ viên Uỷ ban Thường vụ Quốc hội,

Nói những điều trên, tôi cảm thấy rất đau xót và khó khăn. Nhưng chúng ta có xử lý nghiêm vụ việc này thì mới thể hiện được sự công minh của pháp luật, hạn chế được những dự án làm ăn phá của, bốc trời, đưa hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước vào quỹ đạo lành mạnh, đảm bảo cho kinh tế phát triển bền vững và lấy lại được niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, vào quyết tâm của Đảng và Nhà nước ta thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, tham nhũng.

Trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội khẩn trương xem xét và cho biểu quyết về kiến nghị của tôi.

Xin cảm ơn.

Đại biểu Quốc hội
Nguyễn Minh Thuyết

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Thương lắm khúc ruột miền trung - Có chính quyền nào trên thế giới giống ở đây ko????

Chính quyền địa phương gây khó khăn cho đoàn cứu trợ lũ lụt

2010-10-18
Bão lũ liên tục đổ xuống dải đất miền Trung trong những ngày này khiến cho hàng ngàn người dân phải lâm vào cảnh mất nhà cửa, ruộng vườn, tài sản.
Photo courtesy of hatinh.vn
Người dân vùng lũ Hà Tĩnh đi nhận hàng cứu trợ bằng... bè chuối hôm 18/10.

Cần cứu trợ cấp thiết

Hơn lúc nào hết, công tác cứu trợ đến các hộ dân ở những vùng bị bão lũ chia cắt đang rất cấp thiết. Nhiều người dân đã tự quyên góp, lập hội để đi đến tận nơi để cứu trợ. Tuy nhiên, công việc thiện nguyện của họ không phải lúc nào cũng trôi chảy.
Những hình ảnh đau lòng về người dân miền Trung trong cảnh lũ lụt được đưa lên các phương tiện truyền thông đã khiến cho nhiều người dân phải lập tức bắt tay vào việc quyên góp và lên đường cứu trợ đồng bào, nhanh nhất vẫn là các bạn trẻ, các thiện nguyện viên và học sinh, sinh viên.
An, một thành viên trong nhóm “Về với lũ”, vừa trở về từ chuyến đi cứu trợ 4 ngày ở xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cho biết:
Phía chính quyền người ta bảo “Tôi chả biết ông là ai cả nên tôi không hợp tác với ông”, không cho phép tự đi phát đồ mà phải thông qua người ta, là để đồ ở lại đấy rồi đi về, để cho người ta tự phát.
Bạn An
“Mình vừa đi một chuyến vào miền Trung, người dân trong ấy bị bão lũ mất hết nhà cửa rồi, còn một số nhà còn trụ lại thì người ta tập trung hết vào đó, chưa khắc phục được thì lại chuẩn bị có bão mới. Mình vừa ra lại Hà Nội rồi chuẩn bị vào một chuyến nữa.”
An cũng cho biết hiện nay nhiều nhóm cứu trợ đã chuyển hướng tặng các nhu yếu phẩm khác, thay vì ai cũng tặng mì gói như lâu nay, nhất là sau khi bài báo “Miền Trung: Xin đừng cứu trợ mì tôm nữa” được báo Vietnamnet đăng lên. An nói:
“Thực ra là mì gói chỉ để người ta chống chọi ngay lúc đấy thôi, còn thực tế người ta cần gạo nhiều hơn, gạo để lâu dài hơn. Hiện tại thì người ta cần quần áo, sách vở, đồ ăn. Người ta mất hết rồi, chẳng còn gì cả. Có hỗ trợ (của chính phủ) đấy nhưng nó chẳng đáng vào đâu cả cho nên người ta vẫn cần, cần tất cả mọi thứ.”
Linh, thành viên của nhóm “Đóng góp cứu trợ miền Trung” mới thành lập trên mạng chỉ hơn tuần nhưng đã quyên góp được số tiền lên đến hơn 400 triệu đồng và hơn 1.200 USD, cho biết nhóm của bạn tặng cho mỗi hộ dân một gói quà, trong đó bao gồm nhiều tặng phẩm cần thiết hằng ngày.
Nước ngập sâu tại trung tâm Hà Tĩnh hôm 18/10/2010. NOTIMEX PHOTO.
Nước ngập sâu tại trung tâm Hà Tĩnh hôm 18/10/2010. NOTIMEX PHOTO.
“Như hôm bọn em đi cũng rút kinh nghiệm là nhóm nào đi cũng tặng mì gói thì bọn em đã đổi sang thành gạo. Ai tặng mì thì bọn em cứ mang đi thôi chứ chủ trương của bọn em là không tặng mì. Các anh ấy vào trước thì em có chuẩn bị cho 200 suất quà gồm chăn màn, 5 cân gạo với một số nhu yếu phẩm như khăn mặt hay những đồ phụ nữ như băng vệ sinh, bọn em chuẩn bị hết tất cả những thứ ấy. Mỗi nhà sẽ nhận được một gói đó. Nói chung, em thấy những thứ đó họ cần dùng vì bây giờ mùa đông rồi nên cũng lạnh. Bọn em cũng có hô hào thêm quần áo nữa.
Còn sắp tới thì bọn em sẽ phải mang bát đĩa, xoong nồi đi vì bây giờ nhà cửa trôi hết rồi, nhiều người cứ tặng mì với gạo nhưng bản thân họ đâu có nồi để nấu đâu. Ở những nơi gần đường chính một chút thì họ vẫn có thể mua, còn nếu ở xa như Tân Hóa, họ đang sống ở trong hang như thế họ ra họ cũng chẳng còn cái gì để dùng. Các bạn ở trường Bách Khoa cũng có tặng bọn em một ít bột để khử trùng nước thì họ cũng có thể làm sạch nước để dùng. Cái đó cũng hay hoặc có chị ủng hộ bọn em rất nhiều thuốc, thuốc đau bụng, thuốc nhỏ mắt, những cái đó là sau lũ sẽ bị dịch bệnh nhiều thì họ cũng có dùng.”

“Thủ tục” để cứu người

Đại loại là mình không thể tránh được việc là họ bớt của mình vì mình có làm cách nào đi chăng nữa thì họ vẫn có cách họ bớt của mình, trừ khi là mình cho họ hẳn một khoản.
Bạn Linh
Tấm lòng đã có, tiền bạc, hàng cứu trợ đã sẵn, thế nhưng vấn đề lớn mà hầu hết các nhóm thiện nguyện gặp phải lại nằm ở chính quyền địa phương. An cho biết nhóm của bạn gặp khó khăn ngay trong đợt đi cứu trợ đầu tiên.
“Vào đến trong đó thì chuyến đi đầu tiên mình không có tư cách pháp nhân nên là mặc dù là cứu trợ đấy nhưng bên trong đấy họ cũng gây một chút khó khăn. Phía chính quyền người ta bảo “Tôi chả biết ông là ai cả nên tôi không hợp tác với ông”, không cho phép tự đi phát đồ mà phải thông qua người ta, là để đồ ở lại đấy rồi đi về, để cho người ta tự phát. Nhưng mà mình làm việc thẳng trên tỉnh đoàn xuống, người ta điện thoại xuống thì họ mới cho làm.”
Riêng nhóm “Đóng góp cứu trợ miền Trung”, do rút kinh nghiệm từ nhiều người, nên chọn giải pháp hợp tác với chính quyền để có thể đến được với người dân vùng lũ. Linh cho biết:
“Cái này là bọn em mới làm nên bọn em cứ đi theo đường lối là đi qua xã. Còn các anh đã làm vài lần rồi, với cả các anh ấy có quan hệ với bên công an, có giấy giới thiệu rồi thì các anh ấy đi vào các vùng đấy dễ hơn. Chứ còn nếu chị không có giấy phép hay là thông báo từ trên xuống thì nhiều khi có đến xã thì người ta cũng không cho chị phát quà hay là họ sẽ yêu cầu nói chung là thủ tục cũng sẽ lằng nhằng. Nó sẽ có hai thái cực, tất nhiên là họ cũng khuyến khích những người đi ủng hộ đến tận nơi nhưng mà họ vẫn muốn là làm việc có chỉ thị từ trên xuống, chứ không phải ai cũng bộc phát vào đến tận nơi thì nhiều khi họ cũng không quản lý được hết.”
Nước ngập cả xe gắn máy ở Huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh vào chiều ngày 17/10/2010. AFP PHOTO.
Nước ngập cả xe gắn máy ở Huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh vào chiều ngày 17/10/2010. AFP PHOTO.
Những ngày qua, báo chí trong nước cũng đưa lên một vài trường hợp các “quan xã” đã dùng tiền cứu trợ để gửi vào tài khoản tiết kiệm riêng của các nhân. Trong khi đó, chính quyền ở xã Hương Đô, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh thì nhân dịp có tiền trợ giúp, bèn trừ ngay số tiền trên của mỗi hộ gia đình để xây cổng làng sau này. Chính những tiêu cực đã và đang xảy ra trên khiến cho nhiều người dân e ngại chuyện cứu trợ thông qua chính quyền địa phương. Không ít người khi bỏ tiền ra cho công tác cứu trợ đã hỏi đi hỏi lại là liệu số tiền trên có được đem đến trực tiếp cho người dân. Hiểu được những quan ngại trên nên hầu hết các nhóm đều cố gắng đến tận nơi và trao tận tay người dân số tiền, hàng cứu trợ. Linh kể lại kinh nghiệm của nhóm bạn:
“Đợt vừa rồi thì bọn em phát thẳng cho họ. Chỉ có xã cuối cùng là do nước lên, mưa to quá, sợ ngập đường không về được nên bọn em gửi xã, xã ký nhận là nhận được bao nhiêu suất hoặc có thể mình đứng đó và xã phát luôn cho dân. Đại loại là mình không thể tránh được việc là họ bớt của mình vì mình có làm cách nào đi chăng nữa thì họ vẫn có cách họ bớt của mình, trừ khi là mình cho họ hẳn một khoản. Ví dụ như đợt vừa rồi bọn em có chuẩn bị những phong bì khoảng 1 triệu bọn em tặng luôn cho xã."
Những ngày qua, trên các website xuất hiện rất nhiều hình ảnh thương tâm từ vùng lũ. Trong khi hàng ngàn người dân đang bị cô lập cần được giúp đỡ, bên ngoài hàng triệu người dân khác cũng đang tìm cách để đến với họ, thì chính quyền lẽ ra phải đóng vai trò làm cầu nối nhưng đáng tiếc ở nhiều nơi, tiêu cực vẫn diễn ra công khai trong cơ chế của những người được xem là “do dân, vì dân”. Chính vì những tiêu cực trên mà đã có những ý kiến cho rằng đã đến lúc phải cải cách ngay trong những “thủ tục” để cứu người.

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

Hãy làm gì để ngăn chặn thảm họa khôn lường cho con cháu ta trong tương lai????? - Câu trả lời là: hãy lắng nghe và biết sửa sai!

HÃY DỪNG NGAY DỰ ÁN BOXIT!
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
17h20 ( Ngày 12/10), Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh cho con gái gọi điện thoại cho tôi, báo rằng cụ đang ốm và muốn tôi sang nhà ngay cụ có việc nhờ. Tôi vội dừng cuộc trò chuyện, về với cụ ngay. Đến nơi, biết cụ đã mệt 2 ngày nay, do bị phổi, nhiều lúc sốt đến 39 độ. Những ngày này, nghĩ về đất nước lòng cụ day dứt không yên, bên cạnh giường cụ nằm chất đầy các báo chí, tài liệu, bản tin tham khảo đặc biệt. Cụ đã đọc cho con gái cụ ghi bài viết ở trên, ghi ngay trên mặt trong của một bì thư đã sử dụng. Sau khi viết xong, cụ ký và đề tên bên dưới. Cụ nói với tôi đưa lên Nguyễn Xuân Diện-Blog ngay, vì việc này đã rất gấp!
Nguyễn Xuân Diện vâng lời cụ và kính trình bạn đọc!
Về việc khai thác boxit Tây Nguyên, tôi thấy 5 điểm phân tích của các nhà khoa học và các nhà kinh tế đã có đủ cơ sở khoa học và rất cụ thể. Tôi nhất trí và chỉ xin nói thêm mấy điều dưới đây:
 Chi phí vận tải và các khoản xây dựng vận hành rất lớn và bán alumin sẽ lỗ, như vậy chẳng khác nào ta đào tài nguyên của tổ quốc cung cấp không công cho đối tác. Đã không được lợi lộc gì lại chuốc lấy tai họa.
 Khai thác boxit Tây Nguyên khác hẳn với khai thác boxit ở Hunggari. Tây Nguyên là nóc nhà của Đông Dương, một khi xảy ra sự cố sẽ không chỉ gây tai họa cho miền Nam Trung bộ và miền Đông Nam bộ mà còn ảnh hưởng đến Lào và Campuchia. Ông Tổng giám đốc TKV còn nói cứng rằng sẽ làm tốt, bảo đảm không xảy ra tai họa bùn đỏ như Hunggari. Hunggari đã luyện nhôm từ lâu, có kinh nghiệm và kỹ thuật hơn hẳn ta. Còn ở ta, nếu Trung Quốc đặc trách việc xây hồ bùn đỏ thì khó tin bằng được Hunggari. Việc Trung Quốc trúng thầu xây dựng 6 nhà máy nhiệt điện vừa kéo dài thời gian vừa trục trặc khi vận hành đã chứng tỏ kỹ thuật và tinh thần trách nhiệm của họ.
 Ở Tây Nguyên, bình thường thì hiếm nước, mùa mưa thì mưa xối xả, lấy gì bảo đảm rằng không vỡ bờ hồ và bùn đỏ không tràn hồ?
 Khi hàng chục triệu mét khối bùn đỏ trút xuống đất đai sông suối nhà cửa của đồng bào Nam Trung bộ và Đông Nam bộ thì thảm họa kinh khủng biết đến chừng nào? Bùn đỏ còn di hại cho con cháu lâu dài. Rõ ràng đây là tội ác lớn. Không biết lúc ấy ông Tổng giám đốc TKV chịu trách nhiệm thế nào?
 Những người chủ trương và thực hiện việc khai thác boxit Tây Nguyên sẽ phải chịu trách nhiệm trước dân tộc và trước lịch sử. Những nhà lãnh đạo có lương tâm còn nghĩ đến dân đến nước nên cho dừng ngay việc khai thác boxit Tây Nguyên bằng bất cứ giá nào!
Ký tên: Nguyễn Trọng Vĩnh
(Nguồn: Blog Nguyễn Xuân Diện)ng

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Tại sao lại là báo Hongkong viết về việc này mà ko phải là báo chí VN??????

Tiêu chuẩn kép của Trung Quốc

Đốt cờ quân phiệt Nhật ở Hong Kong
Vụ tàu cá Trung Quốc bị Nhật bắt giữ đang khơi gợi tinh thần dân tộc
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/09/100922_china_double_standard.shtml

Báo Hong Kong vừa có bài bình luận rằng Trung Quốc nói một đằng làm một nẻo trong các vụ căng thẳng mới đây ở trên biển.
Tờ South China Morning Post (SCMP - Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng) trong chuyên mục hàng tuần của nhà báo Greg Torode đặt giả thuyết nếu thay vì một ông thuyền trưởng của chiếc tàu 5179 hiện bị Nhật Bản giữ là hàng trăm ngư dân, người thì bị lật đổ thuyền, người thì bị thu hết hải sản đánh bắt được.
"Hoặc giả như Nhật Bản đòi tiền chuộc hàng nghìn đôla một đầu người, và vì chính phủ nhất quyết không chi tiền, gia đình các nạn nhân phải tự bỏ tiền ra (để chồng, cha, con họ được tự do)".
Nhà báo của SCMP đưa kịch bản này cho một người sinh viên Hoa lục thì phản ứng nhận được là "kinh ngạc".
Anh sinh viên nói: "Tôi không thể tưởng tượng hậu quả sẽ như thế nào".
"Sự tức giận đối với chính phủ Nhật Bản sẽ cao tới nỗi tôi không tin có người Nhật nào ở Trung Quốc lại được an toàn."
Thế nhưng đó là những gì đã xảy ra với các ngư dân của Việt Nam tại khu vực Biển Đông.
Đa số các ngư dân bị tàu tuần ngư của Trung Quốc bắt khi đang hoạt động tại gần quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc chiếm hoàn toàn từ năm 1974.

Tìm đối trọng

Tờ SCMP nói rằng trong khi chính phủ Việt Nam cố gắng giữ cho không khí dân tộc chủ nghĩa ở trong nước không tràn xuống đường phố, và chỉ phản đối bằng các văn bản chính thức của bộ ngoại giao, Trung Quốc lại đang gia tăng áp lực nặng nề lên phía Nhật về cả ngoại giao và chính trị.
"Đối với giới chức nhiều nước trong khu vực, hành động của Trung Quốc nhấn mạnh thái độ "nói một đằng làm một nẻo" của Bắc Kinh."
Thái độ nước lớn của Trung Quốc, theo tờ báo, đã khiến cho các quốc gia trong khu vực tuy không muốn đối chọi với Trung Quốc, phải đi tìm đối trọng để không bị bắt nạt.
Sự xuất hiện trở lại của Hoa Kỳ đã làm Trung Quốc nổi giận nhưng tất cả những vấn đề nêu trên sẽ lại được mang ra bàn hội nghị vào tháng tới tại Hà Nội, khi các bộ trưởng quốc phòng Asean họp với 8 đối tác trong có Mỹ, Nhật và Trung Quốc.
Tờ SCMP cũng cảnh báo rằng, các biến chuyển trên trường ngoại giao và chiến lược khu vực vốn xảy ra khi Việt Nam làm Chủ tịch Asean, sẽ không dừng lại khi chiếc ghế chủ tịch được chuyển sang cho Indonesia vì bản thân nước này cũng gặp nhiều vấn đề với Trung Quốc tại khu vực Biển Đông.
Bài báo kết luận: "Trong khi chiến dịch ngoại giao gia tăng xung quanh việc Nhật Bản bắt thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc đang khuấy động tinh thần dân tộc sâu sắc trong dư luận Trung Quốc, nó cũng gây nên các quan ngại khác trong một khu vực đang tìm cách đối mặt với Bắc Kinh".

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

Một bài hay đáng đọc: "Ta, Bạn và Kẻ Thù"

Mai Xuân Dũng
Trong các văn kiện của Đảng cộng sản Việt nam, người đọc hay gặp những cụm từ: “kiên trì”, “kiên định”, “giữ vững lập trường đấu tranh giai cấp”.
Chuẩn bị cho Đại hội Đảng cộng sản Việt nam lần thứ XI, đồng chí Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng vẫn khẳng định Đảng ta vẫn sẽ kiên định lấy chủ nghĩa Marx – Lê nin làm nền tảng tư tưởng chính trị cho mọi hoạt động của mình.
Là những người dân, chúng tôi suy nghĩ đơn giản thế này:
Chủ nghĩa Marx – Lê nin như ta đã biết là thế giới quan và phương pháp luận mà ý nghĩa xuyên suốt của nó xoay quanh cuộc đấu tranh giai cấp để xóa bỏ chủ nghĩa Tư bản.
Đã đấu tranh là có hai lực lượng đối kháng: Ta và Kẻ thù. Năm 1922 đánh dấu sự khai sinh của Liên bang các nước cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết kéo theo sự ra đời của một loạt các nước xã hội chủ nghĩa khác trên toàn thế giới. Cuối thế kỷ XIX sang thế kỷ XX ghi nhận sự phát triển của chủ nghĩa xã hội với gần 100 quốc gia xã hội chủ nghĩa hoặc tự nhận là đi theo con đường chủ nghĩa xã hội. Các quốc gia này tập hợp với nhau trở thành Hệ thống Xã hội Chủ nghĩa anh em là Bạn đồng chí với nhau. Thế giới (theo quan điểm của những người cộng sản) đã hình thành rõ nét tương quan: Ta – Bạn và – Kẻ thù.
Sau 70 năm thực hiện cuộc thí nghiệm vĩ đại xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa với sự sụp đổ của Liên xô – thành trì vững chắc, ngọn cờ tiên phong của chủ nghĩa xã hội đã như một đầu máy hơi nước lao xuống vực thẳm phá sản, kéo theo hầu như tất cả các toa của nó.
Nói cho đúng hơn là nhân dân các nước trong hệ thống xã hội chủ nghĩa đã tự mình đoạn tuyệt với chủ ngĩa xã hội nghèo đói để tự cứu sống mình.
Cho đến nay, chưa rơi xuống vực là năm nước vẫn kiên trì đi trên con đường chủ nghĩa xã hội, bao gồm anh lớn: Trung Quốc rồi đến Việt nam, Lào, Cu ba, Bắc Triều Tiên.
Hiện nay tương quan Ta – Bạn và – Kẻ Thù ra sao?
Về Ta. Trước tình hình thế giới biến chuyển, vận động không ngừng như vậy nhưng quan điểm của Đảng ta vẫn tiếp tục duy trì đường lối xã hội chủ nghĩa. Suốt từ năm 1976, Đảng ta thực hiện chính sách kinh tế tập trung, cải tạo tư bản, tư doanh cho đến năm 1986, đất nước gần như rơi vào cuộc khủng hoảng kinh tế toàn diện, có nơi đã có người bắt đầu chết đói thì Đảng cộng sản buộc phải nhìn nhận lại chính sách kinh tế sai lầm của mình, kêu gọi “đổi mới công tác lãnh đạo của Đảng, quán triệt tư tưởng lấy dân làm gốc, xuất phát từ thực tế, tôn trọng và hành động theo quy luật khách quan”. Và đến nay Đảng đã công khai thừa nhận nền kinh tế nước ta đi theo con đường phát triển kinh tế thị trường và đất nước đã dần thoát cảnh nghèo đói.
Về Bạn. Người bạn lớn của Đảng cộng sản Việt nam là Đảng cộng sản Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Mao tiếp tục kiên định đi theo con đường chủ nghĩa xã hội trong gần ba thập kỉ đã đưa đất nước Trung Quốc trở lại thời kì hỗn mang với hơn bốn mươi triệu người chết đói và chế độ cộng sản tàn khốc đã giết chết hàng chục triệu người trong các cuộc đấu đá tranh giành quyền lực.
Năm 1978 với sự trở lại chính trường của Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc đã bắt đầu thực sự quay lưng lại với chủ nghĩa Marx – Lê nin, đi theo con đường “Xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc” mà bản chất là xóa bỏ hình thức kinh tế kế hoạch hóa tập trung, đi theo mô hình kinh tế thị trường Tư bản chủ nghĩa.
Người bạn của Việt nam bên kia bán cầu là Cu ba sau năm mươi năm dứt khoát đi theo con đường xã hội chủ nghĩa cũng đã nhận thấy một sự thật không thể phủ nhận được là đất nước càng ngày càng đói nghèo, tiêu điều đã phải cay đắng thú nhận cơ chế quản lý xã hội chủ nghĩa như một cỗ máy không còn vận hành được nữa. Chính quyền Trung ương đã sa thải một lúc nửa triệu người trong nền kinh tế nhà nước và chấp nhận để nhân dân tự do kinh doanh kiếm sống theo quy luật cơ chế thị trường.
Một nước xã hội chủ nghĩa khác là Bắc Triều tiên hiện nay cũng đang rơi vào tình trạng kiệt quệ, nhân dân đói khổ cùng cực. Một đất nước có thể chế cầm quyền mà thế giới gọi là điên rồ.
Vậy quan hệ giữa Việt nam và người bạn lớn Trung Quốc như thế nào? Có phải là những người bạn thật sự không?
Lịch sử hàng nghìn năm dựng nước của Việt nam là lịch sử chiến đấu không ngừng chống lại các cuộc xâm lăng hòng chiếm đóng và đồng hóa dân tộc của các triều đại phong kiến phương Bắc. Năm 1974 Trung Quốc đã đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt nam. Năm 1977-1978, Trung Quốc đã nuôi dưỡng chính thể của đảng cộng sản Cam pu chia gây ra cuộc thảm sát hơn hai triệu người dân và đánh phá Việt nam ở biên giới Tây nam. Sau khi đất nước thống nhất, năm 1979 Trung Quốc đã tiến hành cuộc chiến tranh tàn phá đất nước ta tại sáu tỉnh biên giới. Suốt trong nhiều năm sau, Trung Quốc vẫn tiếp tục lấn chiếm đất đai của Việt nam trên bộ và hải đảo như trường hợp quần đảo Trường Sa trên biển Đông. Những người bạn có thể cư xử với nhau như thế không? Họ có phải là Bạn không?
Về Kẻ Thù. Từ trước chúng ta vẫn coi Mỹ là kẻ thù. Tuy nhiên lịch sử luôn vận động và đã cho thấy người bạn của ngày hôm qua có thể trở thành kẻ thù của ngày hôm nay và kẻ cựu thù vẫn có thể trở thành người bạn. Cũng như Trung quốc, các nhà lãnh đạo Việt nam vẫn giữ chiếc áo tơi chủ nghĩa xã hội theo model Marx – Lê nin nhưng thực chất thân thể đã không còn là con người xã hội chủ nghĩa nữa. Mỹ và các nước như Anh, Pháp, Đức…từng bị chúng ta coi là các nước Tư bản, là đối tượng đấu tranh chuyên chính, xóa bỏ thì nay đã được Đảng ta giơ hai tay ra bắt và hoan hỉ với các dự án đầu tư, hoan hỉ đón mừng những đồng đô la của họ.
Như vậy, với Đảng ta, khái niệm Kẻ thù thực sự đã không còn. Như vậy mọi người dân Việt nam có trí khôn thông thường, không cần có IQ cao gì cả cũng có thể thấy được cái mâu thuẫn hiển nhiên: Vậy chúng ta còn “kiên định lấy chủ nghĩa Marx – Lê nin làm nền tảng tư tưởng chính trị cho mọi hoạt động của mình” để xóa bỏ chủ nghĩa Tư bản làm gì nữa?
Nhân dân ta đã đi với Đảng 65 năm qua, nhân dân ta đã đổ xương đổ máu để dành độc lập tự do, dân chủ. Sinh thời Hồ Chủ Tịch đã nói: “Chế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải tự do… Đối với mọi vấn đề, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình, góp phần tìm ra chân lý” (TT, ST, 1987, T7, trang 482).
Chính vì vậy, chúng tôi mạnh dạn bày tỏ với Đảng rằng: Chủ nghĩa Marx – Lê nin có vai trò lịch sử nhất thời của nó chứ không phải là chân lý vĩnh cửu soi sáng cho mọi thời đại được. Hiện nay thực tế cho thấy chủ nghĩa Marx – Lê nin đã trở nên phản khoa học và chỉ đem lại đói nghèo, lạc hậu cho nhân loại. Đảng nên dũng cảm nhìn vào thực tế để thay đổi chính mình. Ngay Đảng cộng sản Trung Quốc ngày nay cũng đã kêu gọi tiến hành thực hiện dân chủ, chấp nhận có phe phái trong Đảng để tăng sức tranh đấu cho lẽ phải, cải cách mạnh mẽ trong Đảng để tồn tại. Chẳng lẽ Đảng ta lại cứ bịt tai trước các góp ý của Nhân dân, của các vị lão thành cách mạng coi những người có tiếng nói đòi hỏi tự do dân chủ là “các thế lực thù địch” sao? Chẳng lẽ 95% nhân dân lao động nghèo khổ mong muốn duy nhất là được tự do bày tỏ ý kiến xây dựng đất nước, mong muốn có quyền làm chủ thực sự như Hiến pháp đã quy định lại bị Đảng coi là “thế lực thù địch” sao?
Nhân dân từng tin Đảng, đi theo Đảng và không mong muốn là kẻ thù của Đảng nếu Đảng đừng tiếp tục coi Nhân dân là các “thế lực thù địch”.
Mai Xuân Dũng

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Hahaha..huhuhu.... Cười ra nước mắt...

Các câu nói "để đời"... chế diễu:
Nguyễn Minh Triết:
* "Các nhà đầu tư nên vào Việt Nam vì phụ nữ/ con gái Việt Nam rất đẹp", (ổng quên đi mất là còn có rất nhiều các quý bà, quý cô TB giàu có cũng đang muốn tìm nơi đầu tư. Có lẽ phải bổ sung ý CT Triết là; "đàn ông Việt rất khoẻ, "xấu dây, tốt củ, người bé nhưng cái dé to.o.o........."
* “Mỗi chiến thắng của Nga đều như là chiến thắng của chúng tôi. Chúng tôi ủng hộ Nga trong xung đột với Gru-di-a”
* “Có người ví von, Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở phía tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ.” (phát biểu trong chuyến thăm Cuba năm 2009)
* “Mình vừa động viên ông Obama… mình vừa muốn phân hóa cái nội bộ của ổng [...] Cái vai trò, cái vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng với người ta, cũng nói năng cũng đúng mức, đàng hoàng.” (phát biểu trước kiều bào 2009, nói về vị thế ngoại giao của Việt Nam)
* “Ở nước người ta đó, thì muốn tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó, vì cái hệ thống luật pháp nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham. Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư. Cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút, mượn không thấy ai đòi hết thì em mượn thêm. Chứ không phải người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới đâu…” (phát biểu trước kiều bào 2009, nói về thực trạng tham nhũng ở Việt Nam)
* “Chúng ta là con một nhà, là con Lạc cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra. Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á.” (phát biểu trước kiều bào 2009, nói về đoàn kết toàn dân tộc)

ĐBQH Trần Tiến Cảnh (Hà Nam) nói:

—-“Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm… Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây”,  - (“Đọc lời phát biểu… kèm theo tấm hình của ông Trần Tiến Cảnh trong cuộc họp, nếu ai đó có chút hiểu biết về tướng mặt thì cũng được an ủi, vì câu phát biểu ấy nó cũng  ngu không kém những gì hiện trên bộ mặt của ông ta.”- Blogger Kami:"Nhà tôi, có lẽ, là người được “an ủi” nhiều hơn cả. Nàng chăm chăm nhìn vào mặt ông đại biểu, rồi (bất giác) thoáng nở một nụ cười: té ra, mặt mũi của chồng mình cũng chưa đến nỗi nào. Từ hôm đó, kể như, gương vỡ lại lành! Hehehe... Tôi biết ơn ông Nguyễn Minh Triết và ông Trần Tiến Cảnh không biết chừng nào mà nói.  Hai ổng đã gỡ cho (cả đời) tôi một bàn thua thấy rõ."
“Đọc lời phát biểu… kèm theo tấm hình của ông Trần Tiến Cảnh trong cuộc họp, nếu ai đó có chút hiểu biết về tướng mặt thì cũng được an ủi, vì câu phát biểu ấy nó cũng ngu không kém những gì hiện trên bộ mặt của ông ta.”

Nhà tôi, có lẽ, là người được “an ủi” nhiều hơn cả. Nàng chăm chăm nhìn vào mặt ông đại biểu, rồi (bất giác) thoáng nở một nụ cười: té ra, mặt mũi của chồng mình cũng chưa đến nỗi nào.

Từ hôm đó, kể như, gương vỡ lại lành!

Tôi biết ơn ông Nguyễn Minh Triết và ông Trần Tiến Cảnh không biết chừng nào mà nói.  Hai ổng đã gỡ cho (cả đời) tôi một bàn thua thấy rõ.

http://danlambao.files.wordpress.com/2010/09/trantiencanh-meo.jpg




http://danlambao.files.wordpress.com/2010/09/trantiencanh-meo.jpg

Dung la potay.com

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

"Quyết tâm chính trị" - từ này nghe quen quá nhỉ!! Đâu như trong kỳ họp Quốc hội vừa qua, khi bàn về phê duyệt dự án Tầu Cao tốc (TCT), có vị dân biểu đã nói là có "quyết tâm chính trị" là làm được TCT!!! Thật là khôi hài, nực cười hơn tiếu lâm: liệu "Quyết tâm chính trị" có đẩy lùi và xoá bỏ được tệ nạn tham nhũng ko nhỉ???? Các nhà thông thái trả lời dùm với!!!

 http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/512444/So-nhat-la-a-lo-vo-vai.html
06:33 | 14/09/2010
Phòng chống tham nhũng:
Sợ nhất là 'a lô, vỗ vai'
TP - "Trong tháng 9 này, 10 đoàn công tác sẽ về các địa phương kiểm tra công tác phòng chống tham nhũng. Từ đó, đánh giá công tác phòng chống tham nhũng thời gian qua"- Ông Vũ Tiến Chiến, Chánh Văn phòng Ban chỉ đạo (BCĐ) T.Ư về Phòng chống tham nhũng (TN) cho biết.

Ông Vũ Tiến Chiến, Chánh Văn phòng Ban chỉ đạo T.Ư về Phòng chống tham nhũng.
Chỉ sợ a lô, vỗ vai
Thưa ông, điều gì đang diễn ra trong công tác phòng chống TN, khi hơn nửa năm qua, nhiều tỉnh, thành báo cáo không phát hiện được vụ TN nào?
Việc các tỉnh báo cáo không phát hiện ra vụ TN nào, BCĐ đã họp và có đánh giá: Có thể do các tỉnh này đã triển khai tích cực các giải pháp phòng ngừa TN, hoặc do thiếu quyết tâm ở một số cơ quan, tổ chức trong việc phát hiện, xử lý vụ việc, vụ án TN.
Tuy nhiên, để đánh giá khách quan, trong tháng 9 này, BCĐ sẽ lập 10 đoàn để xuống các tỉnh kiểm tra và bàn xem công tác phòng chống tham nhũng vừa qua được cái gì và chưa được cái gì, kể từ khi có cơ quan chuyên trách phòng chống TN.
Trước đây, khi cho ý kiến dự án Luật phòng chống TN, Quốc hội đã cảnh báo, việc để chủ tịch UBND tỉnh làm trưởng ban chỉ đạo dễ dẫn tới xử lý tham nhũng không khách quan, thực tế thế nào, thưa ông?
Phương án nào cũng có ưu và nhược điểm. Nhìn một cách toàn diện, nước mình thiên về phòng hơn là chống TN, trong khi ở các nước chỉ tập trung chống TN. Tới đây, các đoàn kiểm tra làm việc với các địa phương, cũng là để có thêm thông tin để BCĐ tham mưu cho Ban Bí thư T.Ư Đảng đánh giá công tác phòng chống TN của cả nhiệm kỳ.
Một số ý kiến nói rằng, bây giờ do ông chủ tịch tỉnh làm trưởng ban cho nên có thể ỉm vụ TN A, vụ án B. Cái đó chỉ là cảm tính thôi. Theo quy định hiện hành thì không có lỗ hổng hay kẽ hở nào để ông trưởng BCĐ có thể làm được điều đó.
" Nếu để tham nhũng tràn lan thì không thể nói là ổn định được. Nhiều nước trên thế giới đều có chung nhận định, tham nhũng là giặc nội xâm, hết sức nguy hiểm, không thể lơ là. Nếu lơ là thì không cần bên ngoài vào đánh mà chính nội bộ làm anh tan rã." Ông Vũ Tiến Chiến  Vì theo quy chế, BCĐ hoạt động theo cơ chế phối hợp, chỉ đạo các cơ quan để đôn đốc, giải quyết chung chứ không có quyền trực tiếp tham gia làm án hay chỉ đạo bỏ người này, bắt người kia. Khi đôn đốc nếu vụ án bị vướng thì kiểm tra xem vướng cái gì.
Ví dụ có vụ án cần phải giám định thiệt hại về tài chính thì BCĐ mời các ông liên quan đến để đưa ra biện pháp giám định và trả lời khách quan. Cho nên, qua con đường hành chính thì ông không thể can thiệp được.
Nhưng khi họp về một vụ án cụ thể, ông trưởng BCĐ có thể đưa ra quan điểm khoanh lại vụ việc thì sao?
Điều này hoàn toàn không thể được. Và chắc chắn trước cuộc họp không ai dám nói như vậy. Ngại nhất là ra khỏi cuộc họp người ta vỗ vai, a lô thôi. Trên mà a lô thì dưới phải nghe. Thực tế, chuyện ấy có thể xảy ra, nên nói cho cùng vẫn phải là phẩm chất của những người có trách nhiệm. Đó vừa là lý thuyết vừa là thực tiễn.
Chống tham nhũng, đi đầu là liêm chính
Thưa ông, đến nay việc kê khai tài sản cán bộ vẫn chưa được công khai. Điều này gây không ít trở ngại trong việc giám sát tài sản biến động của quan chức. Theo ông, có nên công khai không?
Ở Trung Quốc người ta cũng chỉ công khai tài sản trong chi bộ. Từng chi bộ 6 tháng một lần, khi họp các đảng viên khi có những vấn đề mới liên quan cá nhân đều phải báo cáo như cho con đi học nước ngoài, xây nhà, mua ô tô...
Đây rõ ràng là rất cụ thể, vừa thể hiện tính tự nguyện, vừa thuận tiện cho đảng viên. Ở Mỹ kê khai tài sản đối với công chức là một điều bắt buộc...
Ông Vũ Tiến Chiến cho biết, tháng 11-2010 tới sẽ có cuộc họp toàn quốc do Ban Bí thư chủ trì để Văn phòng BCĐ T.Ư về phòng chống TN trình bày báo cáo về thực trạng công tác phòng chống TN, đánh giá về công tác này, làm cơ sở báo cáo Đại hội Đảng XI.  Vừa rồi tôi có đi một số nước như Trung Quốc, Mỹ, Hàn Quốc, qua trao đổi thì các nước khuyên rằng trong phòng chống TN đừng quá hy vọng vào một giải pháp nào mà phải thực hiện đồng bộ các giải pháp. Mỗi giải pháp, ở góc độ nhất định đều có chút ít hiệu quả.
Ví dụ, ở Mỹ họ đưa ra 10 quy ước đạo đức đối với công chức và 14 quy ước đạo đức đối với giới kinh doanh. Đối với công chức không được nhận quà quá 20 USD.
Nhiều người hỏi, qua hàng chục năm tiền trượt giá, nhưng sao quy định cấm nhận quà có giá trị quá 20 USD vẫn không đổi, thì được khẳng định là mọi cái giá đều có thể thay đổi nhưng giá của chuẩn đạo đức thì không bao giờ thay đổi. Đã là công chức phải làm hết sức cho dân, không được đòi hỏi bất cứ thứ gì từ dân.
Trung Quốc cũng khẳng định, để chống TN đi đầu là liêm chính. Hàn Quốc cũng vậy, nhưng nó ở mức độ cao hơn, nếu bị phát hiện TN, với họ là nỗi nhục cả đời. Nên có những quan tham bị phát hiện phải tự tử là vì thế.
Qua học kinh nghiệm, các nước đều đưa ra lời khuyên, trình độ quản lý khác nhau thì các biện pháp chống tham nhũng phải khác nhau. Người Mỹ thu nhập bình quân 48.000 USD/người, trong khi Việt Nam chỉ có 1.000 USD/người thì chống phải khác nhau.
Đã qua gần một nhiệm kỳ làm Chánh Văn phòng cơ quan chuyên trách phòng chống TN, ông kiến nghị với Đảng điều gì để công tác chống TN thời gian tới hiệu quả hơn?
Công tác phòng chống TN ngay từ những năm kháng chiến đã được Đảng và Nhà nước đặt ra. Đến nay, việc chống TN vẫn hết sức khó khăn. Có những lúc đánh giá là nghiêm trọng, và ngày càng tinh vi phức tạp, khó phát hiện. Thậm chí có những người còn nói, nạn TN không biết sẽ đi đến đâu.
Ngày xưa có câu mỗi người làm việc bằng hai, để cho cán bộ mua đài mua xe, sau này thì có câu mỗi người làm việc bằng ba, để cho cán bộ xây nhà xây sân. Nhưng bây giờ không phải mua đài mua xe hay xây nhà xây sân nữa. Nếu trong phạm vi hẹp rất khó nhìn nhận về TN.
Hiện, thế giới đều có chung quan điểm, nhìn vào một quốc gia không chỉ dừng ở việc phát triển kinh tế xã hội thế nào mà còn xem xét đất nước anh có minh bạch, liêm chính hay không. Đấy mới là nền tảng của ổn định chính trị.
Do TN ngày càng tinh vi nên muốn đo thực trạng TN phải thông qua dư luận xã hội. Cho nên các nước rất coi trọng điều tra dư luận xã hội. Trung Quốc đánh giá đây là tiêu chí thể hiện sự hài lòng của người dân với chính phủ.
Vừa rồi, sau khi kết thúc Olympic Bắc Kinh, Trung Quốc phát hiện một quan tham đội lốt quan liêm. Ông này là quan chức lớn của TP Bắc Kinh, ngày ngày đi làm bằng xe buýt, ăn mặc giản dị, được nhiều người khen ngợi. Nhưng thực tế ông này có biệt thự, tài sản rất lớn từ tiền TN. Do đó, phải có cách nhận dạng được TN.
Quan niệm về TN đang khác nhau. Ở Trung Quốc, khái niệm về TN rộng hơn ở ta. Họ coi tất cả hành vi tiêu cực của cán bộ công chức là TN. Còn ở ta, khái niệm TN chỉ giới hạn ở 12 hành vi (theo Luật Phòng chống TN). Trung Quốc coi TN là loại tội phạm nguy hiểm, nên ngay cả quan chức cấp cao khi TN cũng phải chịu án tử hình.
Ở ta, hiện đã có cơ quan chuyên trách và Luật về phòng chống TN, điều này thể hiện quyết tâm chính trị rất cao, so với nhiều nước trong khu vực. Tuy nhiên, giữa quyết tâm chính trị và thực sự chuyển biến đến đâu còn rất nhiều vấn đề phải làm.

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

"Miệng quan, trôn trẻ": baby muốn bĩnh ra lúc nào thì bĩnh, làm PTT muốn nói (dối/bậy) gì cứ nói, ai bắt vạ được nào??!!

PHÓ THỦ TƯỚNG LỠ MIỆNG
truongduynhat | 07 Sep, 2009, 10:51 | góc nhìn của Nhất | (24563 Reads)
          Là lỡ miệng nói… dối, chứ không phải lỡ miệng nói thật như ông Trần Đình Đàn (Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội).
          Thật tình, tôi không dám tin những lời nói đó là của Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng. Hai ngày qua, tôi đã cố ngóng chờ một lời cải chính từ báo chí rằng đó là do các tòa báo dẫn sai lời ông. Hoặc một câu “nói lại” từ chính Phó Thủ tướng rằng đó chỉ là do cách diễn đạt của ông nó luẩn quẩn, rối rắm khiến người nghe hiểu sai, hay chỉ bởi ông lỡ miệng nói sai mà thôi.
          Và rồi tôi thất vọng. Thất vọng khi hiểu ra báo chí dẫn đúng lời ông, không sai một dấu phẩy.
          Hãy nghe lại lời Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng: “Cho đến lúc này, dư luận trong nước cũng như trên thế giới, kể cả những người khó tính, còn ai nói đến vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên nữa. Điều đó cho thấy, khai thác bô-xít ở Tây Nguyên là đúng đắn và đang gặp thuận lợi”. (theo VietNamnet)
          Có thể, Phó Thủ tướng không nghe thấy ai nói thật. Hoặc có nghe nhưng ông lỡ miệng… nói dối!
          Tôi không tin Phó Thủ tướng lại nói dối, nhưng tôi cũng không tin ông lại không biết, không nghe được những ý kiến phản đối chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên, sự phản đối đã trở nên như một hiện tượng hiếm thấy trong lịch sử. Sự phản đối đồng loạt, rầm rộ, cuốn hút, quyết liệt, căng thẳng đến mức buộc Quốc hội và Bộ Chính trị phải có ý kiến “lắng nghe, tiếp thu”…
          Chỉ riêng trang mạng Bauxite Việt Nam, đã có 2.751 chữ ký phản đối của trí thức trong và ngoài nước (tính đến 11 giờ trưa ngày 7-9-2009). Chẳng lẽ Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng không biết, không nghe thấy những tiếng nói phản đối của hàng nghìn trí thức kia? Và hàng nghìn ý kiến khác từ các nhà khoa học, văn hóa, các bậc công thần và tướng lĩnh cao cấp. Chẳng lẽ Phó Thủ tướng cũng không biết và không nghe thấy ý kiến phản đối của đại tướng Võ Nguyên Giáp qua 3 bức thư can gián gửi Ban Chấp hành Trung ương đảng, Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ?
          Tôi không ký vào bản kiến nghị của Bauxite Việt Nam, nhưng không phải là tôi đồng tình với chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên. Có thể người ta không nói, nhưng không phải không nói tức là họ đồng tình với anh. Có khi là do người ta nản chí, không còn tin vào anh nữa nên mới không thèm nói!
          Vì thế, bảo việc khai thác bauxite Tây Nguyên đến nay không còn ai nói nữa, đang gặp thuận lợi, tức là anh đang nói dối, là phủ nhận, là không thèm lắng nghe và hắt gáo nước lạnh vào 3 bức tâm thư của ông Võ đại tướng cùng hàng nghìn trí thức đang còn nhiệt huyết góp ý cho Chính phủ.
          Tôi rất ngạc nhiên, ngạc nhiên đến sững sờ trước phát biểu của ông Trọng. Chẳng lẽ đó lại là phát biểu của một… Phó Thủ tướng?
          Một chính phủ mà chỉ thấy được thuận lợi, không nhìn ra khó khăn trước những chủ trương, quyết sách của mình, thì đó là một chính phủ… ngủ gật! Và tất nhiên khi đó cái chủ trương, quyết sách kia khó có thể thành công!